Hệ số trí lực là gì?

Các bạn nhỏ thân mến, chắc đã có lần các bạn nghe nói đến hệ số trí lực? Hệ số trí lực tiếng Anh viết tắt là IQ (Intelligence quotient). Nó biểu thị trí lực cao cấp của một người nào đó. Nó biểu thị trí lực cao thấp của một người nào đó. IQ trung bình của một người bình thường là 100. IQ trung bình của một người bình thường là 100. IQ của Napoléon là 135. IQ của Lý Bạch, Đỗ Phủ, Bạch Cư Dị thời nhà Đường đều trên 140. Nhà thơ Geothe có IQ là 160. Vậy IQ được tính như thế nào?.

 

 

 

 

Chúng ta biết rằng đo độ dài người ta dùng thước, đo trọng lượng người ta dùng cân, còn trí lực của người không nhìn thấy, không sờ thấy muốn đo thì lấy gì mà đo? Đầu thế kỷ 20, các nhà tâm lý học người Pháp Binet và Simon lần đầu tiên phát minh ra “thước đo” trí lực của một người. “Thước đo” này là một bảng kê các đề mục. Người ta căn cứ vào tuổi của người đo trí lực và những câu trả lời các đề mục để xác định IQ bằng cách đối chiếu với trị số trung bình của lứa tuổi.
Công thức tính cụ thể như sau: 
                          Tuổi trí lực
                IQ = ---------------- x 100
                         Tuổi thực tế
Trong đó “tuổi trí lực” căn cứ vào tỷ số trả lời được các đề mục để tính ra. Nếu một người được kiểm trong phạm vi 90 đến 110, người đó có trí lực vào loại trung bình. Có nghĩa là trong số cùng lứa tuổi, trên 50% số người có trí lực ngang với người đó. Nếu IQ của một người nào đó nằm trong phạm vi 110 – 119, chứng tỏ người ấy tương đối thông minh, nghĩa là khoảng 3/4  số người cùng lứa tuổi, trí lực kém người ấy. Nếu IQ của ai trên 120, có thể coi đó là những người ưu tú trội hơn hẳn 90% số người cùng lứa tuổi. Nếu ai lại có IQ trên 130, người đó là “thiên tài” mất rồi. Ngược lại, ai chỉ được IQ 80, trí lực tương đối kém. Nếu chỉ được 70, có nghĩa xấp xỉ ở mức đần độn. Nếu thấp dưới 70, người đó bị coi là khuyết tật về trí lực.
IQ của Napoleon, Geothe, Lý Bạch… được nói ở trên là do các nhà khoa học căn cứ vào các tư liệu lịch sử để tính IQ của họ. Còn chúng ta ngày nay phải đo trực tiếp mới có IQ của mình. “Thước đo” hiện đang được dùng trên thế giới có hai loại. một là “thước đo trí lự của Stanford – Binet”, một là “thước đo trí lực Wechsler”.
Khi đánh giá IQ qua trí lực, thông thường do nhân viên chuyên nghiệp tiến hành đối với từng người một. Mỗi lần phải mất khoảng 1 giờ. Tình trạng sức khoẻ và tinh thần của người được đo có thể bị ảnh hưởng lúc đang tiến hành đo, và tạo ra sai lệch. Nhưng nói chung kết quả cuối cùng vẫn tương đối sát với mức trí lực chân thực của họ.
IQ tương đối ổn định. Một người 7- 8 tuổi trở đi, nếu không xảy ra chuyện gì đặc biệt (bệnh tật, bị thương, xúc động mạnh…) IQ của họ không có những biến động lớn. Nhưng cá nhà khoa học thấy rằng, giáo dục tốt và cố gắng phấn đấu lâu dài có thể nâng IQ lên một cách rõ rệt.
Điều cuối cùng cần nhấn mạnh là, IQ của một người không liên quan gì đến thành tựu mà họ thu được. Có nghĩa là IQ cao đến mấy cũng không đảm bảo cho họ thu được những thành công. Một người IQ thấp những cố gắng khắc khổ, hoàn toàn có khả năng vượt qua người có IQ cao về mặt sự nghiệp. Bởi vậy, chúng ta chớ có dựa vào IQ mà yên tâm về sự thành đạt, không chịu phấn đấu vươn lên; đồng thời cũng không thất vọng khi mình có IQ thấp, tự phủ nhận mình.
 

 

 

 

 

TTTH